Latest Post

A GIAO

Written By chuavuha on Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012 | 16:38




Tên thuốc: Colla Asini.
Tên khoa học: Gelatinum Asini
A giao là keo chế từ da con lừa ( Equus  Asinus L. ). Thường A giao được làm dưới dạng miếng keo hình chữ nhật, dài 6cm, rộng 4cm, dầy 0,5cm, mầu nâu đen, bóng, nhẵn và cứng. Khi trời nóng thì mềm, dẻo, trời khô thì dòn, dễ vỡ, trời ẩm thì hơi mềm. Mỗi miếng nặng khoảng 20g. vết cắt nhẵn, mầu nâu đen hoặc đen, bóng, dính (Dược Tài Học).
Tính vị: Vị ngọt, tính bình.
Quy kinh: Vào 3 kinh Can, Phế, Thận.
Tác dụng: Tư âm, bổ huyết, an thai, dưỡng huyết, nhuận phế, chỉ huyết ( cầm máu).
Chủ trị: Trị huyết suy yếu, thổ huyết, băng huyết, các chứng ra máu.
Liều dùng: Ngày dùng 8 -  24g, uống với rượu hoặc cho vào thuốc hoàn, tán.
Bào chế:
Theo Trung Quốc:
* Chọn loại da già, dầy, lông đen. Vào mùa đông -  xuân ( khoảng tháng 2 -3 hàng năm, lấy da lừa ngâm vào nước 2-5 ngày cho mềm ra rồi cạo lông, cắt thành từng miếng mỏng ( để nấu cho dễ tan) . Nấu 3 ngày 3 đêm, lấy nước cũ ra, thay nước mới, làm như vậy 5-6 lần để lấy hết chất keo của da lừa. Lọc qua rây bằng đồng có lỗ nhỏ rồi khuấy với nước  lọc có ít phèn chua, chờ vài giờ sau cho các tạp chất lắng xuống , gạn lấy 1 lớp nước  trong ở trên và cô đặc lại. Trước khi lấy ra chừng 2 giờ thì thêm đường và rượu vào  ( cứ 600g da lừa thêm 4 lít rượu và 9kg đường ), nửa giờ trước khi lấy ra lại thêm dầu đậu nành cho đỡ dính (600kg thêm 1kg dầu). Đổ ra,để nguội, cắt thành phiến dài 10cm, rộng 4-4.5cm, dầy 0.8 - 1.6cm (Trung Dược Đại Từ Điển).
* Sao Với Cáp Phấn: Lấy chừng 1kg bột Cáp phấn cho vào chảo rang cho nóng rồi bỏ các miếng A giao vào rang cho đến khi A giao nở dòn không còn chỗ cứng nữa thì dùng rây ray bỏ bột Cáp phấn đi  (Trung Dược Đại Từ Điển).
* Sao Với Bồ Hoàng: Cho Bồ hoàng  vào chảo, rang nóng rồi cho A giao xắt mỏng vào, rang cho đến khi A giao nở dòn thì bỏ Bồ hoàng  đi (Trung Dược Đại Từ Điển).
* Ngâm với rượu hoặc  nấu với nước  cho tan ra (Đông Dược Học Thiết Yếu).
Theo kinh nghiệm Việt Nam:
Lấy khăn vải sạch lau cho hết bẩn, thái nhỏ bằng hạt bắp, cho vào chảo, sao với bột Cáp phấn hoặc  Mẫu lệ (20%) cho phồng đều (Phương Pháp Bào Chế Đông Dược).
Bảo quản: Để nơi khô ráo, tránh nóng, ẩm.
Kiêng kỵ:
+ Kỵ dùng chung với vị Đại hoàng (Bản Thảo Kinh Tập Chú ).
+ Vị ( bao tử ) yếu, nôn mửa: không dùng. Tỳ Vị hư, ăn uống không tiêu không nên dùng ( Bản Thảo Kinh Sơ).
+ Vị hư, nôn mửa, có hàn đàm, lưu ẩm, không nên dùng (Bản Thảo Hối Ngôn).
+ Tiêu chảy không nên dùng (Bản Thảo Bị Yếu).
+ Ngưòi Tỳ Vị hư yếu ( tiêu chảy, ói mửa, tiêu hóa kém...) không dùng  (Trung Dược Đại Từ Điển).

Mẹo hay từ cà chua


Cachua
Từ lâu, cà chua đã được biết là một loại quả tuyệt vời với hàng loạt công dụng giúp tăng cường sức khỏe.

Ảnh: Shutterstock

Như một “kho” dồi dào lycopene, beta caroten, vitamin C…, cà chua là lá chắn bảo vệ tim mạch, chống ung thư, trị chảy máu chân răng, loét miệng... Cà chua còn có tác dụng chống say nắng, hạ huyết áp và trị chứng lang ben do phơi nắng nhiều (dùng 4 muỗng nước cốt cà chua hòa với 2 muỗng tương cà chua, thoa lên vùng bị lang ben trong khoảng 30 phút, sau đó rửa sạch).
Ngoài công dụng chữa bệnh, cà chua còn là sự lựa chọn thường xuyên của các cô gái thích làm đẹp từ các sản phẩm thiên nhiên. Làm đẹp da là công dụng phổ biến nhất. Nước cốt cà chua pha với một tí nước chanh bôi lên mặt có thể làm nhỏ lỗ chân lông. Nước cốt cà chua hòa với sữa có công dụng trị da rám nắng. Nước cà chua pha với mật ong thì làm sáng da. Còn nếu da bạn có nhiều mụn? Hãy ăn thật nhiều cà chua cùng các loại rau trái khác.
Một ít nước cốt cà chua pha với nước ấm bôi vào “vùng da nhạy cảm” còn có công dụng trị hôi nách.
Ngoài ra, cà chua cũng có thể làm sạch các đồ dùng trong gia đình nếu bạn biết tận dụng nó:
- Vỏ, hạt cà chua nấu với nước trong chảo, nồi nhôm bị bẩn, ố sẽ làm sạch vết bẩn.
- Những đồ dùng bằng thiếc bị đen, bẩn sẽ phải chịu thua trước một miếng cà chua chà trực tiếp lên vết bẩn.
- Nước cốt cà chua cũng sẽ nhanh chóng xóa vết mực dính trên tay bạn.

Bạn đã bao giờ nhìn thấy cái đói như thế này chưa?


Bạn đã bao giờ nhìn thấy cái đói như thế này chưa?

Những bức ảnh 'để đời' đầy thương tâm mỗi khi nhắc đến cuộc sống nghèo khổ của không ít người dân Châu Phi.
kfxfzu9f
Nạn đói ở Châu Phi
tapchilamdep.com
Cả gia đình nghèo đói
22175p1f
Mẹ không có gì mà ăn thì lấy đâu ra sữa mà con cứ bú mãi...
tapchilamdep.com
Đứa con gầy nhom chết đói nằm trong lòng mẹ!
tapchilamdep.com
Đói đến mức không đứng dậy nổi.
tapchilamdep.com
Không có gì ăn, người dân Haiti đã chế ra món bánh có nguyên liệu từ... bùn.
tapchilamdep.com
Lẽ nào... phân bò cũng còn chất dinh dưỡng gì đó???
tapchilamdep.com
Nạn đói ở Nigeria.
tapchilamdep.com
Thẫn người vì không có đồ ăn.
tapchilamdep.com
Một đứa trẻ gầy nhom ốm yếu.
tapchilamdep.com
Nạn đói ở Ethiopia.
tapchilamdep.com
Thức ăn không đủ lấp vừa bụng bé...
  Sưu tầm

Các món chay ngon cho tiệc sinh nhật


Mến chia sẻ đến các bạn nhiều món chay nhân tiệc sinh nhật của đứa cháu cuối tuấn qua.
Xôi gấc, nấu xôi xong cho vào khuôn trái tim, trông đẹp mắt hén.  Món này của cô bạn làm.
02262012 161
02262012 157
Dồi chay và chả chay
02262012 158
02262012 163
02262012 166
Ăn với bún
02262012 168
Rau sống
02262012 162
02262012 165
Chúc các bạn nhiều bữa tiệc chay ngon.

Bánh dày nhân đậu


Đây là một món ăn ở miền Bắc nhân trong ngọt, ngoài hơi có vị mặn. Lần đầu tiên P ăn bánh dày kiểu này. P thấy nó ngon hơn bánh dày kẹp chả. P mới học làm theo cách này, mến chia sẽ cùng các bạn gần xa. Bánh gồm 2 phần:
PHẦN NHÂN:
1 Nguyên liệu:
  • 1 bịch đậu xanh đã sạch vỏ 12 oz ( =340g)
  • 1 gói bột vani (có thể thay bằng tiêu nếu thích).
  • 4 muỗng canh nước cốt dừa (có thể thay bằng hành lá băm nhuyễn nếu thích)
  • 5 muỗng canh đường, với P thì vừa ăn lắm rồi, nếu thích ngọt hơn thì thêm đường.
  • Khoảng 1 muỗng cà phê muối.
P dùng thìa inox, hơi cạn, hình như cái muỗng canh P dùng cân lượng không giống như muỗng canh bằng sành loại sâu cho mấy, nên các bạn nấu nướng nhớ nếm thử xem có vừa ăn chưa? P nêm nếm sao P đăng như vậy, rất là vừa ăn rồi, nếu các bạn mà nêm ra xê xích chút đỉnh không như P ghi là do cái muỗng đó nha!
2.Thực hiện:
Đậu xanh P ngâm khoảng 1 tiếng, rửa sạch cho vô nồi nấu (có thể đem hấp) với nước ngập khoảng gần 1 lóng tay cái, không đậy nắp, khi sôi vặn lửa xuống vừa, khi đậu đã nở và chín, khoấy đều đậu cho nước bay hơi hết sao cho đậu thật khô. Sau khi đậu chín, khuyếch đậu cho thật nhuyễn, chia đậu làm 3 phần:
a.Lấy 2 phần đậu cho vào chảo không dính, đổ nước cốt dừa, đường, 1 muỗng cà phê muối, vani vào trộn đều trên lửa nhỏ, khi thấy đậu bắt đầu quyển lại với nhau thì tắt bếp, chờ hơi nguội rồi vò viên cỡ 3 cm/1viên, được 14 viên.
b.Phần đậu còn lại nếm xem có hơi mằn mặn không? Nếu chưa thì nêm thêm chút muối vào trộn đều rồi để sang một bên, không đậy lại sao cho đậu khô hơn để lăn bánh.
dau xanh
PHẦN BỘT:
1 Nguyên liệu:
  • 2 cup hơi đầy bột nếp.
  • 3/4 cup nước lã.
    2.Thực hiện:
    Lấy cái thau , cho hỗn hợp nếp và nước vô trộn với nhau và nhồi cho thiệt mịn, cứ nhồi trước đã nếu khô thì cứ cho nước từ từ vào, mỗi lần chừng 1 muỗng cà phê thôi, nhiều khi mình nhìn thấy thiếu nước nhưng khi đổ nước nhiều vào bột nếp sẽ dễ bị nhão lắm, không nắn bánh được. Sau khi bột đã mịn chia bột làm 14 phần.
    Rồi bắt đầu làm bánh, nắn y như chè trôi nước, bạn nào cũng rành rồi hen…
    Trong khi nắn bánh, bắt nồi nước lên bếp nấu sôi, nắn được cái nào thả cái đó vào nồi nước sôi, khi bánh chín sẽ nổi lên, lấy cái vợt vớt bánh lên thả vào dĩa đậu trên, để lăn sao cho đậu bám đều vào bánh, rồi cho bánh ra dĩa hay khay gì đó thì bánh sẽ không dính với nhau. Thế là xong rồi đấy, bắt đầu nhâm nhi thôi :).
    Ăn thử một cái xem…umh… bên trong ngọt, ngoài hơi mặn, mềm dẻo của nếp, tất cả quyển lại với nhau tạo nên một hương vị lạ mà ngon…Các bạn có thể lăn trên dĩa dừa não nhuyễn, nhưng bạn nào không thích béo chắc sẽ không thấy ngon, trong đó có P nè hehe…
    Thật là độc đáo, cùng một công thức nếp có thể cho ra nhiều loại bánh có hương vị khác nhau:
    • Nếu vớt bánh lên thả vô nồi nước đường, gừng thì thành chè trôi nước, ăn với nước cốt dừa.
    • Nếu đem đi chiên thì thành bánh cam, bánh cam nhìn thấy đơn giản chứ nhưng khi làm không giản đơn chút nào, P đem một phần đem chiên, ngon thì thiệt là ngon, P thích ăn vỏ bánh mỏng, nhưng hỡi ôi nó lủng lỗ, các bạn biết sao hong? do P nắn bột bằng tay, có chỗ dày chỗ mỏng nên khi chiên ở nhiệt độ cao, bánh phồng ra, chỗ nào mà mỏng là bị lủng lỗ kakaka…Mấy việc tuy nhỏ nhặt nhưng ít để ý, nếu chưa từng làm qua thì sẽ dễ vấp phải, lần đầu tiên P mới đụng vô món này kakaka…Món này phải chiên lửa vừa thôi và đảo thường xuyên, nếu không mè bị khét mà bánh thì không chín đều…có bạn làm bánh không phồng nữa đó…dưới đây là bánh thành phẩm của P đây hihi…các bạn xem P làm xấu cỡ nào?
    Banh cam
    • Nếu đem hấp thì thành bánh ít trần, có thể ăn không, ăn với nước mắm chay hay ăn với nước cốt dừa.
    • Nếu lăn đậu thì thành bánh dày nhân đậu.
    • Hoặc vò nếp thành viên, lấy tay ép nếp hơi dẹp xuống, thả vào nồi nước sôi luộc, khi nếp chín vớt vô thau inox, lấy gỗ xới cơm tán cho tất cả các miếng nếp này quyển lại với nhau thành một khối, lấy dầu thoa trên mặt nếp để không bị khô nếu chưa nắn bánh liền. Khi nắn bánh thoa chút bột áo hay dầu ăn vào tay rồi kéo lấy cục bột như kéo kẹo kéo vậy á, rồi nắn y như chè trôi nước vậy, cách làm này thường làm nhân bằng đậu phộng giã nhuyễn trộn với đường cát hay là nhân mè đen hay nhân dừa, sau đó lăn bánh qua lớp bột áo để bánh khỏi dính với nhau, cũng có thể lăn qua dừa sợi nhuyễn, khi nắn bánh xong là ăn được rồi vì nếp đã chín. Đây là món bánh của người Hoa, rất hay làm vào những ngày vía của Đức Quán Thế Âm Bồ Tát và bày bán rất nhiều ở các tiệm bánh Chinese...
    Trong 5 loại này thì P thích món bánh dày, hương vị lạ lắm, dễ làm, dễ ăn, có nắn cẩu thả cũng không sao kakakaaaka…rất lý tưởng cho các buổi tiệc kakak…Món này thì chiên không ngon bằng, Khi P làm bánh dày vừa xong là ăn hết trơn, còn bánh cam ế ơi là ế…
    Hy vọng các bạn làm được món này thành công :)

    LỄ GIÁNG SINH HAY LỄ NOEL LÀ NGÀY LỄ GÌ ?


     
       Lễ Giáng sinh, còn được gọi là lễ Thiên Chúa giáng sinh, Nô-el, hay Nô-en (từ tiếng Pháp Noël, là viết tắt từ gốc Em-ma-nu-el, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta) là một ngày lễ quốc tế kỷ niệm ngày Chúa Giê-su sinh ra đời của phần lớn người Cơ Đốc giáo. Họ tin là Giê-su được sinh tại Bethlehem thuộc tỉnh Judea của Đế quốc La Mã giữa năm 6 TCN và năm 6.

      Tại sao vào ngày lễ noel người ta lại trang trí cây noel?
       Vào thế kỷ VII, nhà tu người Đức, Thánh Bonifacedax thuyết phục các tu sĩ của mình tại vùng Geismar rằng cây sồi không phải là 1 loài cây thiêng liêng. Ông đốn 1 cây sồi lớn, khi cây đổ, nó đè tan hết tất cả các cây cối xung quanh, trừ 1 cây sapin trẻ và tuyên bố sẽ gọi tên cây này là cây Chúa Hài đồng Jesus. Từ đó người ta trồng cây thông nhỏ để làm lễ Giáng sinh. Cây đó được gọi là Cây Noel lần đầu tại Alsace vào năm 1521. Năm 1560, những người theo đạo Tin Lành đã phát triển truyền thống này. Đến thế kỷ XIX, cây phát triển rất thịnh hành và đến nay, cây Noel là thứ không thể thiếu của mỗi dịp Giáng sinh.
       Ông già noel cũng là hình ảnh bí ẩn.
       Ông già Noel (có thể viết là Ông già Nô-en) là nhân vật đóng vai trò như là một nhân tố gắn liền với mùa Lễ Giáng Sinh, giống như cây thông Noel vậy. Hình ảnh tiêu biểu của các ông già Noel là một ông già mặc bộ đồ màu đỏ viền trắng với chòm râu trắng và hai hàng ria dài, bộ mặt hóm hỉnh, tiếng cười "hô hô hô", tồn tại trong nhiều văn hoá, đặc biệt ở các nước phương Tây.
       Từ đầu, người Hà Lan gọi Thánh Nicholas là Sinter Klass, sau này đọc thành Santa Claus 
       Trong tiếng Anh, Ông già Noel được gọi là Santa Claus (Thánh Nicolas), xuất phát từ truyền thuyết về một nhân vật có thật, sống ở thế kỷ thứ 4 tên là Nicolas. 
       Tiếng Pháp gọi là Le Père Noel (nghĩa là Ông cha Noel) vì liên hệ nhiều đến lễ Noel. 
       Còn trong tiếng Việt, do không hiểu rõ nguồn gốc, thấy hình ảnh cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện vào Noel thì gọi là Ông già Noel cho tiện. Nhiều khi còn được gọi là Ông già Tuyết.
       Người ta (đặc biệt là trẻ em) cho rằng Ông già Noel sống và làm việc ở Bắc Cực, nhiều bộ phim nổi tiếng của Hollywood như The Polar Express lại càng củng cố niềm tin thơ ngây này. Các quốc gia ở Bắc Âu như: Đan Mạch, Thụy Điển, Na Uy, Iceland đều tự nhận rằng, xưởng chế tạo đồ chơi của ông già Noel nằm ở quốc gia họ. Tuy nhiên, Phần Lan lại một mực cho rằng nhà ở thực sự của ông già Noel là tại Greenland nhưng cũng nhận ông già Noel về phần mình.
       Ngày nay, người ta chấp nhận thông tin: Ông già Noel là hóa thân của Thánh Nicolas ở thành Myra, Thổ Nhĩ Kỳ. Nhiều sử gia cho rằng, hình ảnh đầu tiên về Ông già Noel xuất hiện trong một bài thơ có tên: A visit from Saint Nicholas (Chuyến thăm của Thánh Nicholas) được xuất bản năm 1823. Còn hình ảnh một ông già phúc hậu, với một bộ râu trắng dài trong bộ đồ màu đỏ có viền trắng thì xuất hiện đầu tiên trên báo vào năm 1860 qua nét bút tưởng tượng của nghệ sỹ Thomas Nast.
    Nói chung là chúng ta cứ tạm coi là ông già noel đang hiện hữu mỗi mùa giáng sinh về, còn nguồn gốc thì không có ai xác định chính xác được

       Câu chuyện về ngày chúa giáng sinh.
       Câu truyện về ngày sinh của Chúa Jesus có tên bằng tiếng Anh là Nativity. Chúa Jesus do Đức Mẹ Đồng Trinh tự nhiên mang thai mà sinh ra. Sự thụ-thai này do quyền lực thần-diệu của Thượng Đế tạo ra trong khi bà Mary còn đồng-trinh. Chúa Jesus được sinh ra trong một chuồng ngựa (stable) tại Bethlehem và được đặt trong máng cỏ (manger) vì lúc đó trong nhà trọ (inn) không còn một phòng trống nào. 
        Sau đó, Chúa Jesus được Đức Mẹ Mary và chồng của bà là Joseph nuôi nấng tại Nazareth, một thành phố ở phía bắc Israel. Khi được 12 tuổi, Chúa Jesus đến giáo đường ở Jerusalem và đã làm kinh ngạc các giáo sư về môn Mosaic Law với sự hiểu biết của ngài. 
        Khi lớn lên, Chúa Jesus chọn được 12 người Tông-Đồ cùng ngài đi khắp nơi ở Palistine để giảng đạo, chữa bệnh, và thực hiện các phép lạ. Một trong những phép lạ đó là phép Loaves and Fishes (những ổ bánh mì và những con cá). Chuyện phép lạ này được người ta truyền lại là khi Chúa Jesus thuyết giảng ở một đám đông trong lúc họ rất đói, người ta chỉ tìm thấy 5 ổ bánh mì và 2 con cá. Thế mà nhờ Chúa Jesus làm phép trên 5 ổ bánh mì và 2 con cá này rồi ra lệnh cho các đệ tử của ngài phân phát đồ ăn cho tất cả mọi người. Sau khi mọi người được phát đầy đủ đồ ăn và ăn một cách no nê, người ta thấy 12 chậu đồ ăn vẫn còn đầy. 
       Nhờ việc đi rao giảng lời của Thượng Đế, ngài đã có rất nhiều tín đồ và đồng thời cũng có nhiều kẻ thù. Cuối cùng, Chúa Jesus bị tên Judas Iscariot phản bội, bị Pontius Pilate người lãnh đạo dân Do Thái lúc bấy giờ kết án, và bị chính quyền La Mã đóng đinh trên thập tự giá. Những người Thiên Chúa giáo tin là ngài đã cải tử hoàn sinh và sự phục sinh này đã cứu vớt được bao linh hồn. 
        Theo những tài liệu liên quan tới ngày sinh nhật của Chúa Jesus, người ta thấy Chúa Jesus không phải sinh vào ngày 25 tháng 12 mà có thể vào tháng 4 hay tháng 5 và có lẽ trước đó 3 năm, tức là cách đây 2007 năm. Tây lịch được tính theo năm đầu tiên sau khi Chúa sinh ra đời. Theo niên giám La Mã, Lễ Giáng Sinh đầu tiên được tổ chức ở La Mã vào năm 336 Tây Lịch Kỷ Nguyên. Tuy nhiên, ở miền đông đế quốc La Mã, một buổi lễ được tổ chức vào ngày 6 tháng giêng để kỷ niệm chung cho ngày sinh nhật và ngày rửa của Chúa Jesus. Cũng vào ngày 6 tháng giêng này ở Jerusalem thuộc Do Thái (Israel) người ta chỉ tổ chức lễ kỷ niệm ngày sinh nhật của Chúa mà thôi. 
       Mãi vào thế kỷ thứ IV, hầu hết các nhà thờ ở miền đông đế quốc La Mã mới chấp nhận tổ chức sinh nhật Chúa Jesus Christ vào ngày 25 tháng 12. Trong lúc ấy ở Jerusalem, người ta vẫn chống đối việc tổ chức Lễ Giáng Sinh. Nhưng về sau này, Lễ Giáng Sinh lại được chấp nhận ở Jerusalem. Các nhà thờ ở nước Armenia, một nước ở Tây Á, đã không chấp nhận Lễ Giáng Sinh. Họ tổ chức ngày sinh nhật của Chúa vào 6 tháng giêng. Sau khi Lễ Giáng Sinh, 25 tháng 12, được thiết lập ở miền đông đế quốc La Mã, ngày kỷ niệm lễ rửa tội của Chúa được tổ chức vào 6 tháng giêng, ngày mà ba vị thông thái (Magus) từ miền đông đế quốc La Mã đến Bethlehem để chiêm ngưỡng Chúa Hài Đồng. 
       Những tục lệ cổ truyền về Lễ Giáng Sinh bắt nguồn từ sự trùng hợp ngày sinh của Chúa với những ngày lễ kỷ niệm về nông tang và mặt trời vào mùa đông (Winter Solstice) của những người không theo đạo Thiên Chúa. 
       Ở La Mã, ngày 17 tháng 12 là ngày lễ Saturnalia để kỷ niệm thần Saturn. Đây là thời gian ăn chơi tưng bừng nhất và là dịp để mọi người trao đổi quà kỷ niệm. Ngày 25 tháng 12 cũng được coi là ngày sinh nhật của Thần Mithra, Thần Toàn Chân Thái Dương, thuộc xứ Ba Tư. Năm mới của người La Mã là ngày 1 tháng giêng dương lịch. Vào những dịp này người ta trang hoàng nhà cửa bằng cây lá xanh tươi và hoa đèn rực rỡ. Trẻ con và người nghèo được trao quà tặng. 
       Lửa, đèn, và nến là vật tượng trưng của sự ấm cúng và sự sống, nó luôn luôn liên hệ với các lễ lạc vào mùa đông của cả những người theo đạo Thiên Chúa và các đạo khác. Từ thời trung cổ, cây thông, một loại cây vạn niên thanh, là biểu hiệu cho sự sống và luôn luôn liên hệ với Lễ Giáng Sinh.

        Tại sao lại có tục lệ treo tất (vớ) ,giầy?
       Sự tích về tục này là một lần thánh Nicholas đến Ai Cập. Ông ở nhà một người đàn ông nghèo khó đến mức họ không thể nào có được một chút tiền làm đám cưới cho ba cô con gái. Tuy nghèo vậy nhưng gia đình họ vẫn tiếp đãi thánh Nicholas rất chu đáo. Trước hôm đi, thấy ba người con gái ngủ, để những chiếc tất của mình bên lò sưởi cho khô, thánh Nicholas mới để lại ba túi quà vào những chiếc tất đó. Và tập tục trẻ em treo tất ở chân giường chờ những món quà từ ông già Noel - đại diện của thánh Nicholas bắt nguồn từ đó.
    (Theo Internet)

    Đạo Phật Là Gì?


    Khi bạn tìm hiểu về đạo Phật tức là bạn đang tìm hiểu về con người thật của mình, về bản chất của tâm trí chính bạn. Thay vì đề cao một thực thể cao cả siêu nhiên nào đó, Phật giáo chủ trương tập trung vào những vấn đề thực tiễn của con người, cách hướng dẫn cuộc sống, cách điều hòa thân tâm và tạo một đời sống an bình hạnh phúc cho con người. Nói cách khác, Phật giáo luôn nhấn mạnh những vấn đề mang tính thực nghiệm và khả thi trong hiện tại hơn là những quan điểm mang tính luận lý, xa rời thực tế. Thật ra, chúng ta cũng không nên xem Phật giáo như là một Tôn giáo mang nặng màu sắc tín ngưỡng theo cách hiểu của phương Tây. Giáo lý đạo Phật vừa sâu sắc vừa thực tế vượt hẳn những ngành khoa học, triết học hay tâm lý học thế tục.
    Tâm con người luôn rong ruổi kiếm tìm hạnh phúc một cách bản năng, Đông cũng như Tây, chẳng khác nhau gì mấy. Tuy nhiên, nếu trong lúc đang kiếm tìm hạnh phúc mà bạn bị cuốn hút vào thế giới cảm giác một cách thụ động thì thật nguy hiểm, bạn sẽ không tự làm chủ được bản thân mình.
    Sự phát triển đơn thuần của khoa học kỹ thuật không thể làm thỏa mãn dục vọng của con người hay giải quyết được mọi vấn đề của cuộc sống. Giáo lý đạo Phật giúp bạn nhận ra khả năng giải thoát mọi khổ đau vốn sẳn có nơi tự tâm của mỗi người. Bạn học hiểu đạo Phật là bạn học hiểu chính thân tâm bạn để rồi tự bạn giải quyết mọi vấn đề khúc mắc trong cuộc sống tình cảm và xã hội phức tạp hàng ngày của chính bạn. Dù bạn là người có thiên hướng Tôn giáo hay thiên hướng chủ nghĩa vật chất thì điều quan trọng là bạn phải nên tìm hiểu tâm lý bạn vận hành như thế nào. Căn nguyên của mọi khổ đau cũng phát xuất từ chính nội tâm bạn. Nếu bạn không nhận thức được điều này thì khi một số điều nhỏ nhặt trong cuộc sống thay đổi, bạn sẽ cảm thấy bối rối và thậm chí dẫn đến khổ đau. Do bị dấn sâu vào thế giới của cảm giác, bạn không nhận chân được nguyên nhân sâu xa của mọi khổ não của cuộc đời chính là tính tham ái của tự tâm bạn.
    Dù bạn có thể phản đối những gì tôi đang nói hay bạn có thể nói với tôi rằng, bạn không tin những điều tôi nói thì sự thật vẫn là sự thật. Ở phương Tây, có rất nhiều người tuyên bố "tôi không phải là một tín đồ của bất kỳ giáo phái nào". Họ rất hãnh diện là họ không đặt niềm tin ở bất kỳ điều gì khác ngoài lý trí của bản thân mình. Tuy nhiên, đây không phải là vấn đề của niềm tin mà là vấn đề thực tế của cuộc sống. Dù muốn hay không muốn thì đôi khi bạn cũng bị dẫn dắt bởi lòng tham dục của chính bạn hay bạn không thể tự làm chủ được mình. Chẳng hạn, ý định đầu tiên của con người khi chế tạo xe hơi và máy bay là để con người có được nhiều thời gian hơn để ngơi nghỉ. Thế nhưng, ngược lại con người trong xã hội hiện đại ngày càng bị cuốn hút vào cuộc sống tất bật, xô bồ, ít có thời gian ngơi nghỉ. Vì tham vọng, con người bị dính vào thế giới hưởng thụ bị động của chính sự sáng tạo của họ. Con người càng ngày càng giới hạn không gian và thời gian để sống và tìm hiểu thế giới nội tâm của mình. Đây là một vấn đề lớn của xã hội hiện đại. Bạn ít khi tìm thấy sự thỏa mãn hay thanh thản trong cuộc sống hàng ngày. Sự thật thì niềm tin và sự an bình đến từ nội tâm bạn chứ không phải đến từ sự vật bên ngoài. Tuy vậy, cũng có một số người thông minh và họ nhận thức được rằng vật chất không đảm bảo hoàn hảo một đời sống hạnh phúc thật sự, và họ đã đi tìm kiếm niềm vui tinh thần trong thế giới nghệ thuật hay ở hình thức Tôn giáo.
    Một điều mà bạn nên để ý là, khi đức Phật nói về khổ đau, Ngài không chỉ đơn giản nói về những hiện tượng đau khổ bên ngoài như bệnh tật hay những tình huống khó khăn của cuộc sống; mà Ngài còn hàm ý rằng, tính tham dục không cùng của tâm cũng chính là khổ đau. Dù bạn sở hữu bao nhiêu, dù bạn thành đạt đến đâu đi nữa, bạn cũng không bao giờ cảm thấy thỏa mãn. Chính tham vọng đã đưa đẩy con người đi đến sự không từ bất cứ hành động nào để đạt mục đích như mong muốn, và cũng chính điều này đã đưa đẩy đến sai lầm và đau khổ trong cuộc sống.
    Tâm lý học Phật giáo phân biệt 6 loại trạng thái tâm lý cơ bản thường gây khổ não cho con người: tính tham lam, sân hận, si mê, kiêu mạn, nghi hoặc và hiểu biết sai lầm (tà kiến). Đây là những tâm lý xấu nảy sanh từ bên trong chứ không phải là các hiện tượng bên ngoài. Do đó, muốn giảm thiểu khổ đau, bạn cần phải chấm dứt những căn nguyên của khổ đau, chính là những trạng thái tâm lý này. Muốn chấm dứt chúng, bạn cần phải hiểu bản chất của chúng, tức bạn phải nhìn vào tự tâm của bạn để nhận rõ từng tâm lý một, ngăn ngừa sự phát khởi và tăng trưởng của chúng. Nếu bạn không hiểu rõ tâm trí bạn thì bạn luôn bị dẫn dắt bởi những tâm lý vị kỷ đầy tham sân si để rồi đi đến hành động thiếu sáng suốt, và đây chính là điều khiến bạn luôn cảm thấy bất an.
    Hàng ngày, chúng ta hầu như thường hành động một cách thiếu ý thức. Chúng ta ăn nhưng không biết mình đang ăn, chúng ta uống mà không biết mình đang uống, v.v... Hãy thử nghiệm bằng cách ý thức rõ những tâm lý, tình cảm, hành động và lời nói hàng ngày của bạn, bạn sẽ giảm thiểu được rất nhiều khổ đau cho chính bạn và cho mọi người xung quanh. Tôi không nói về những gì xa xôi trên bầu trời. Đây là một điều rất giản dị, chân thật và thực tiễn. Đây cũng chính là ý nghĩa sự hiện hữu của đạo Phật trên thế gian này.
    (Theo "Mandala", Jan-Feb 1998)

     
    Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
    Copyright © 2011. ledung - All Rights Reserved
    Template Created by Creating Website
    Proudly powered by Blogger